Vietnamese

Bụi

1

Bụi từ thế kỷ mai sau
Về đây chồng chất hồn sâu mấy tầng
Cho nhau một chút ân cần
Rồi xa nhau để xa dần chiêm bao

2

Ngày xưa trân trọng lời chào
Đến bây giờ đã tiếng gào trong không
Quẩn quanh cuộc sống lòng vòng
Biết đâu ai đã có lòng với ai

3

Bụi về từ cõi thiên thai
Là tro tàn của những ngày yên vui
Những hoan lạc đã đẩy lùi
Dư vang còn chút ngậm ngùi đâu đây

4

Một lần tay nắm cùng tay
Hai lần năm ngón ngắn dài ôm nhau
Biết ai lòng bạc như thau
Biết ai đã khổ đã đau hơn là

5

Bụi về từ những bóng ma
Đồng hành cuộc sống chúng ta từ đầu
Xác thân tan rã từ lâu
Mà hồn dầu dãi Đất sầu đi theo

6

Ôi Thơ là tiếng ma kêu
Võng la thiên địa còn gieo đến giờ
Đến giờ, còn đến bao giờ
Đến giờ, đâu đã đến giờ mà ngưng

7

Bụi bay ở giữa lưng chừng
Vờn qua vờn lại ngập ngừng xuống lên
Hiện sinh che phủ một bên
Một bên giãy giụa tiếng rên rỉ còn

8

Một bên đời đã làm mòn
Một bên cố giữ sắt son cho lòng
Một bên đục một bên trong
Một bên gẫy đổ lời đồng tâm ghi

Gió

1

Đêm nay gió rút ngang trời
Đã là mất hẳn những đời rã riêng?
Bây giờ bạc bẽo cõi miền
Hẳn là xứ sở ưu phiền lắm ru?

2

Đêm nay gió rút âm u
Lại thêm tầm tã mưa mù lòng ai
Bây giờ giọt ngắn giọt dài
Rồi trong chốc lát nhớ ngày chia ly

3

Đêm nay gió rút thầm thì
Hình như còn những điều gì chưa xong?
Bây giờ vật vã cõi lòng
Liệu sau này nữa sẽ không bao giờ?

4

Đêm nay gió rút cơn mơ
Mưa như mưa đã đợi chờ từ lâu
Chẳng là tháng bảy mưa ngâu
Mà trong tâm tưởng cơ hầu chưa quên
5

Đêm nay gió rút dưới mền
Giọt sầu đã vỡ bên trên vỉa hè?
Mà sao tâm não còn nghe
Gót chân xưa vẫn còn đè trên tim

6

Gió đưa dẫn dắt đi tìm
Biết đâu sẽ đến cõi miền hoang liêu
Bây giờ đồ vật quá nhiều
Chừng linh hồn hẳn có chiều phôi pha?

7

Gió đưa đám lá sau nhà
Rủ nhau trốn chạy bỏ xa sân sầu
Bây giờ đâu đã là đâu?
Cho nhau một chút có hầu là bao?

8

Gió đưa thân thể lao đao
Nhớ người biết đến khi nào mới thôi
Nhớ người như gió từng hồi
Rút qua thê thảm trên lời còn đây

9

Gió đưa không chóng thì chày
Lấy gì đây để đắp đầy hiện sinh?
Lấy gì trả nợ thông minh
Mà cho tim não tan tành tro than

10

Gió đưa chữ nghĩa về ngàn
Một lời Thơ gửi, không màng là không!
Đã đành không cũng là không
Mà ra chờ đợi trông mong hằng giờ